夜坐

明代 释函可
久病长宜静,山中静有馀。况当深夜后,积雪在庭除。 风枝寂不鸣,四壁虫晏如。星斗宿檐际,微月淡空虚。 其时心腑澄,泰然廓吾庐。云影暂舒卷,荡涤返太初。 天地化为水,何处觅吾躯。
jiǔ bìng zhǎng jìng   shān zhōng jìng yǒu kuàng dāng shēn hòu   xuě zài tíng chú
fēng zhī míng   chóng yàn xīng dǒu 宿 yán   wēi yuè dàn kōng
shí xīn chéng   tài rán kuò yún yǐng zàn shū juàn   dàng fǎn tài chū
tiān huà wèi shuǐ   chǔ