夜坐

宋代 白玉蟾
砚水寒欲冰,烛蜡凝成泪。 月夜天飞霜,琐窗人不寐。 万竹舞风青,孤松溘露翠。 楼前呼黄鹤,凄然发清唳。
yàn shuǐ hán bīng   zhú níng chéng lèi
yuè tiān fēi shuāng   suǒ chuāng rén mèi
wàn zhú fēng qīng   sōng cuì
lóu qián huáng   rán qīng