夜坐
雁断秋空一纸书,旅人惆怅意何如。夜深自起当轩坐,明月萧萧落碧梧。
yàn
雁
duàn
断
qiū
秋
kōng
空
yī
一
zhǐ
纸
shū
书
,
lǚ
旅
rén
人
chóu
惆
chàng
怅
yì
意
hé
何
rú
如
。
。
yè
夜
shēn
深
zì
自
qǐ
起
dāng
当
xuān
轩
zuò
坐
,
míng
明
yuè
月
xiāo
萧
xiāo
萧
luò
落
bì
碧
wú
梧
。
。