夜坐

唐代 元稹
雨滞更愁南瘴毒,月明兼喜北风凉。古城楼影横空馆, 湿地虫声绕暗廊。萤火乱飞秋已近,星辰早没夜初长。 孩提万里何时见,狼藉家书满卧床。
zhì gèng chóu nán zhàng   yuè míng jiān běi fēng liáng chéng lóu yǐng héng kōng guǎn  
shī 湿 chóng shēng rào àn láng yíng huǒ luàn fēi qiū jìn   xīng chén zǎo méi chū zhǎng
hái wàn shí jiàn   láng jiā shū mǎn chuáng