夜坐

宋代 陆游
地僻少人迹,屋低便老人。炉红得清坐,酒绿慰孤斟。 吠犬惊飘叶,栖禽换暗林。人间固多难,感慨不须深。
shǎo rén   biàn 便 lǎo rén hóng qīng zuò   jiǔ 绿 wèi zhēn
fèi quǎn jīng piāo   qín huàn àn lín rén jiān duō nàn   gǎn kǎi shēn