夜坐

宋代 王令
破窗多穿风,冷烛无定焰。 滴沥随衣泪,反覆到心念。 趋生迷夷涂,失城陷深堑。 病拙未为疗,膏肓不容砭。 无家可容归,有灶亦断掭。 凫短鹤脤长,饮啄两自赡。 天有不可问,何独於我欠。 吾观序卦辞,否乃适泰渐。 而余何为者,独此不见验。 譬如白为缁,一造遂永染。 久生人所羡,我独处之厌。 安得盖棺去,手足同一敛。
chuāng duō chuān 穿 fēng   lěng zhú dìng yàn  
suí lèi   fǎn dào xīn niàn  
shēng   shī chéng xiàn shēn qiàn  
bìng zhuō wèi wèi liáo   gāo huāng róng biān  
jiā róng guī   yǒu zào duàn tiàn  
duǎn shèn zhǎng   yǐn zhuó liǎng shàn  
tiān yǒu wèn   qiàn  
guān guà   fǒu nǎi shì tài jiàn  
ér wéi zhě   jiàn yàn  
bái wèi   zào suì yǒng rǎn  
jiǔ shēng rén suǒ xiàn   chǔ zhī yàn  
ān gài guān   shǒu tóng liǎn