叶宗裔为令叔求竹山诗

宋代 戴复古
一景分明似渭川,竹山堂好以人贤。 兰亭价为羲之重,岘首名因叔子传。 紫翠数峰长在眼,琅玕万个欲参天。 老夫身堕尘埃底,遥挹清风亦洒然。
jǐng fēn míng shì wèi chuān   zhú shān táng hǎo rén xián
lán tíng jià wèi zhī zhòng   xiàn shǒu míng yīn shū zi chuán
cuì shù fēng zhǎng zài yǎn   láng gān wàn cān tiān
lǎo shēn duò chén āi   yáo qīng fēng rán