叶子诗三十六韵

唐代 全祖望
叶子始何年,始自唐中叶。姓徵北里人,艺登南部笈。 器以投琼为,制与选格叶。后主暨思公,位置各妥贴。 鄱阳马竹村,著录时代接。降而至残明,新笺变摺叠。 区分署谁某,半出江湖侠。三十六英雄,曩者拟荆聂。 自经稽仲招,游魂都被摄。何人慕流风,借以资渔猎。 如何不终朝,转战累百合。正位首分班,计获必数荚。 禽纵或异宜,前却或递蹑。荡锋或争衡,薄险或见压。 责偿或示惩,连衡或用夹。或交绥而回,或设阱以敜。 或利在壮往,或戒在陵躐。或黠见隔垣,或昧迷目睫。 忽然六绯临,亦象掷枭捷。得丧固无常,吉凶难豫揲。 要须乞井公,多储质钱帖。我读五行志,妖徵漏史牒。 神庙之末龄,女郎偶日涉。其名祖金龙,其戏止妓妾。 相传有冯生,滥觞启其䈎。波靡当思宗,荐绅争拈撮。 荆溪最所耽,藉以了相业。四友暨十乱,当年尤款洽。 直庐正沈昏,庙社已血喋。马阮竟乘时,江南祸沦浃。 抢满语不祥,顺风兆竟恊。是笺竟成谶,卒兆渡江楫。 垂末产吉翔,滇王复遭䠟。礼经马从马,乃为此辈狎。 杨郎序早徵,杲老传足慑。小技关兴亡,感怀几心慑。 诸君方确斗,莫笑吾唊唊。他年图谱中,定堪补故箧。
zi shǐ nián   shǐ táng zhōng xìng zhēng běi rén   dēng nán
tóu qióng wèi   zhì xuǎn hòu zhǔ gōng   wèi zhi tuǒ tiē
yáng zhú cūn   zhù shí dài jiē jiàng ér zhì cán míng   xīn jiān biàn zhé dié
fēn shǔ shuí mǒu   bàn chū jiāng xiá sān shí liù yīng xióng   nǎng zhě jīng niè
jīng zhòng zhāo   yóu hún dōu bèi shè rén liú fēng   jiè liè
zhōng zhāo   zhuǎn zhàn lèi bǎi zhèng wèi shǒu fēn bān   huò shù jiá
qín zòng huò   qián què huò niè dàng fēng huò zhēng héng   báo xiǎn huò jiàn
cháng huò shì chéng   lián héng huò yòng jiā huò jiāo suí ér huí   huò shè jǐng niè
huò zài zhuàng wǎng   huò jiè zài líng liè huò xiá jiàn yuán   huò mèi jié
rán liù fēi lín   xiàng zhì xiāo jié de sàng cháng   xiōng nán dié
yào jǐng gōng   duō chǔ zhì qián tiē xíng zhì   yāo zhēng lòu shǐ dié
shén miào zhī líng   láng ǒu shè míng jīn lóng   zhǐ qiè
xiāng chuán yǒu píng shēng   làn shāng dāng zōng   jiàn shēn zhēng niān cuō
jīng zuì suǒ dān   jiè le xiāng yǒu shí luàn   dāng nián yóu kuǎn qià
zhí zhèng shěn hūn   miào shè xuè dié ruǎn jìng chéng shí   jiāng nán huò lún jiā
qiǎng mǎn xiáng   shùn fēng zhào jìng xié shì jiān jìng chéng chèn   zhào jiāng
chuí chǎn xiáng   diān wáng zāo dié jīng cóng   nǎi wèi bèi xiá
yáng láng zǎo zhēng   gǎo lǎo chuán shè xiǎo guān xīng wáng   gǎn huái 怀 xīn shè
zhū jūn fāng què dòu   xiào jiá jiá nián zhōng   dìng kān qiè