野竹

宋代 张嵲
野竹何修修,森然满山麓。 清溪潄苍根,夜雨滋寒玉。 干密风岂摇,林深鸟应宿。 苍山黄叶中,见此欻惊目。 经行一回首,何用慰羁束。
zhú xiū xiū   sēn rán mǎn shān  
qīng shù cāng gēn   hán  
gàn fēng yáo   lín shēn niǎo yīng 宿  
cāng shān huáng xié zhōng   jiàn chuā jīng  
jīng xíng huí shǒu   yòng wèi shù