夜直宿有怀

宋代 赵鼎臣
坐爱王孙不嗣音,东家芳草怨何深。柳芽得雨皆青茁,花叶随风故陆沉。 未可便成春去恨,犹堪自强老来心。直须淡墨题名了,一醉相期到上林。
zuò ài wáng sūn yīn   dōng jiā fāng cǎo yuàn shēn liǔ jiē qīng zhuó huā   suí fēng chén    
wèi biàn 便 chéng chūn hèn   yóu kān qiáng lǎo lái xīn zhí dàn míng le   zuì xiāng dào shàng lín