夜直

唐代 子兰
大内隔重墙,多闻乐未央。灯明宫树色,茶煮禁泉香。 凤辇通门静,鸡歌入漏长。宴荣陪御席,话密近龙章。 吟步彤庭月,眠分玉署凉。欲黏朱绂重,频草白麻忙。 笔力将群吏,人情在致唐。万方瞻仰处,晨夕面吾皇。
nèi zhòng qiáng   duō wén wèi yāng dēng míng gōng shù   chá zhǔ jìn quán xiāng
fèng niǎn tōng mén jìng   lòu zhǎng yàn róng péi   huà jìn lóng zhāng
yín tóng tíng yuè   mián fēn shǔ liáng nián zhū zhòng   pín cǎo bái máng
jiāng qún   rén qíng zài zhì táng wàn fāng zhān yǎng chù   chén miàn huáng