谒张果先生

唐代 李颀
先生谷神者,甲子焉能计。自说轩辕师,于今几千岁。 寓游城郭里,浪迹希夷际。应物云无心,逢时舟不系。 餐霞断火粒,野服兼荷制。白雪净肌肤,青松养身世。 韬精殊豹隐,炼骨同蝉蜕。忽去不知谁,偶来宁有契。 二仪齐寿考,六合随休憩。彭聃犹婴孩,松期且微细。 尝闻穆天子,更忆汉皇帝。亲屈万乘尊,将穷四海裔。 车徒遍草木,锦帛招谈说。八骏空往还,三山转亏蔽。 吾君感至德,玄老欣来诣。受箓金殿开,清斋玉堂闭。 笙歌迎拜首,羽帐崇严卫。禁柳垂香炉,宫花拂仙袂。 祈年宝祚广,致福苍生惠。何必待龙髯,鼎成方取济。
xiān sheng shén zhě   jiǎ yān néng shuō xuān yuán shī   jīn qiān suì
yóu chéng guō   làng yìng yún xīn   féng shí zhōu
cān xiá duàn huǒ   jiān zhì bái xuě jìng   qīng sōng yǎng shēn shì
tāo jīng shū bào yǐn   liàn tóng chán tuì zhī shuí   ǒu lái níng yǒu
èr shòu 寿 kǎo   liù suí xiū péng dān yóu yīng hái   sōng qiě wēi
cháng wén tiān   gèng hàn huáng qīn wàn shèng zūn   jiāng qióng hǎi
chē biàn cǎo   jǐn zhāo tán shuō jùn kōng wǎng huán   sān shān zhuǎn kuī
jūn gǎn zhì   xuán lǎo xīn lái shòu jīn diàn 殿 kāi   qīng zhāi táng
shēng yíng bài shǒu   zhàng chóng yán wèi jìn liǔ chuí xiāng   gōng huā xiān mèi
nián bǎo zuò guǎng 广   zhì cāng shēng huì dài lóng rán   dǐng chéng fāng