曳杖

宋代 姜特立
曳杖度林樾,晴光破衰颜。 好鸟忽相鸣,觉我身世閒。 身世谁自觉,此妙吾独观。 正以静得之,乐哉天地宽。
zhàng lín yuè   qíng guāng shuāi yán  
hǎo niǎo xiāng míng   jué shēn shì xián  
shēn shì shuí jué   miào guān  
zhèng jìng zhī   zāi tiān kuān