夜雨有感

宋代 陆游
断虹不隔江郊雨,一醆昏灯夜半时。 多感生悲那为酒,积衰成瘦错冤诗。 空阶点滴何由止,倦枕凄凉只自知。 平日故人零落尽,寄书谁与叙睽离?
duàn hóng jiāng jiāo   zhǎn hūn dēng bàn shí  
duō gǎn shēng bēi wèi jiǔ   shuāi chéng shòu cuò yuān shī  
kōng jiē diǎn yóu zhǐ   juàn zhěn liáng zhī zhī  
píng rén líng luò jǐn   shū shuí kuí