夜与韶美饮酒瑞白堂秉烛观跳珠,分韵得跳字

宋代 王十朋
五月峡中天气歊,竹筒引水那能浇。江濆龙老卧未起,崖石不枯珠自跳。 草草杯盘对君酌,灯前疑是檐花落。毫端写出万斛珠,共向炎天作冰雹。 妃子名园荔子丹,绛囊初摘堆金盘。细擘轻红唱君曲,咀嚼水晶牙颊寒。 老翁真个如年少,激水成珠堪一笑。刘侯自有胸中珠,不止照人兼自照。
yuè xiá zhōng tiān xiāo   zhú tǒng yǐn shuǐ néng jiāo jiāng pēn lóng lǎo wèi   shí zhū tiào    
cǎo cǎo bēi pán duì jūn zhuó   dēng qián shì yán huā luò háo duān xiě chū wàn zhū gòng   xiàng yán tiān zuò bīng báo    
fēi míng yuán dān   jiàng náng chū zhāi duī jīn pán bāi qīng hóng chàng jūn   jué shuǐ jīng jiá hán    
lǎo wēng zhēn nián shào   shuǐ chéng zhū kān xiào liú hóu yǒu xiōng zhōng zhū   zhǐ zhào rén jiān zhào