夜雨感怀二首 其二

宋代 郭祥正
羽毛零落易摧伤,父子同幽瘴疠乡。归梦不成残夜雨,空阶滴滴到愁肠。
máo líng luò cuī shāng   tóng yōu zhàng xiāng guī mèng chéng cán kōng   jiē dào chóu cháng