夜雨不寐

清代 禅一
秋晚空山冷闭门,湿云时复起岩根。大都诗思因禅悟,一半钟声带雨昏。 短榻横眠聊自适,孤镫枯坐向谁论。毕生消受清閒福,惭愧难酬出世恩。
qiū wǎn kōng shān lěng mén   shī 湿 yún shí yán gēn shī yīn chán   bàn zhōng shēng dài hūn
duǎn héng mián liáo shì   dèng zuò xiàng shuí lùn shēng xiāo shòu qīng xián   cán kuì nán chóu chū shì ēn