夜雨暴至

宋代 陆游
堂中虚窗雨气入,堂前丛竹雨声急;山童束縕走求火,屋漏惟愁打书湿。 秋风罢亚九千顷,此夕真成倾玉粒。 蹋歌作社约比邻,一饱今年可平揖。
táng zhōng chuāng   táng qián cóng zhú shēng   shān tóng shù yùn zǒu qiú huǒ   lòu wéi chóu shū shī 湿
qiū fēng jiǔ qiān qǐng   zhēn chéng qīng
zuò shè yuē lín   bǎo jīn nián píng