夜雨

宋代 陆游
吾诗满箧笥,最多夜雨篇。 四时雨皆佳,莫若初寒天。 纸帐白于毡,纸被软于绵。 枕傍小铜匜,海沉起微烟。 是时闻夜雨,如丝竹管弦。 恨我未免俗,吟讽劝雕镌。 南朝空阶语,妙建安前,意谓夺造化,百世莫比肩;安知梧桐句,乃复与并传。 夜雨何时无,奇语付後贤。
shī mǎn qiè   zuì duō piān  
shí jiē jiā   ruò chū hán tiān  
zhǐ zhàng bái zhān   zhǐ bèi ruǎn mián  
zhěn bàng xiǎo tóng   hǎi chén wēi yān  
shì shí wén   zhú guǎn xián  
hèn wèi miǎn   yín fěng quàn diāo juān  
nán cháo kōng jiē   miào jiàn ān qián   wèi duó zào huà   bǎi shì jiān   ān zhī tóng   nǎi bìng chuán  
shí   hòu xián