夜雨

宋代 杨万里
幽人睡正熟,不知江雨来。 惊风飒然起,声若山岳摧。 起坐不复寐,万感集老怀。 忆年十四五,读书松下斋。 寒夜耿难晓,孤吟悄无侪。 虫语一灯寂,鬼啼万山哀。 雨声正如此,壮心滴不灰。 即今踰知命,已先十年衰。 不知後此者,壮心肯更回。 旧学日蔬芜,书册久尘埃。 圣处与天似,而我老相催。 坐念慨未已,东窗晨光开。
yōu rén shuì zhèng shú   zhī jiāng lái  
jīng fēng rán   shēng ruò shān yuè cuī  
zuò mèi   wàn gǎn lǎo huái 怀  
nián shí   shū sōng xià zhāi  
hán gěng nán xiǎo   yín qiāo chái  
chóng dēng   guǐ wàn shān āi  
shēng zhèng   zhuàng xīn huī  
jīn zhī mìng   xiān shí nián shuāi  
zhī hòu zhě   zhuàng xīn kěn gèng huí  
jiù xué shū   shū jiǔ chén āi  
shèng chù tiān shì   ér lǎo xiāng cuī  
zuò niàn kǎi wèi   dōng chuāng chén guāng kāi