夜雨

宋代 陆游
空阶雨声夜转急,壁疏窗破凄风入。 一灯嫋嫋吹欲灭,老生独傍书架立。 取书欲读辄复休,却行出门搔白头,市楼卖酒日千斛,众人皆乐君胡忧?
kōng jiē shēng zhuǎn   shū chuāng fēng  
dēng niǎo niǎo chuī miè   lǎo shēng bàng shū jià  
shū zhé xiū   què xíng chū mén sāo bái tóu   shì lóu mài jiǔ qiān   zhòng rén jiē jūn yōu