夜雨

明代 顾璘
夜雨卧山斋,山空百泉响。飞岚度虚棂,孤灯煨幽幌。 馀花愁尽落,细草忻初长。春梦莽缠绵,独绕丘原上。
shān zhāi   shān kōng bǎi quán xiǎng fēi lán líng   dēng wēi yōu huǎng
huā chóu jǐn luò   cǎo xīn chū zhǎng chūn mèng mǎng chán mián   rào qiū yuán shàng