夜雨

唐代 王翰
官舍人稀夜雨初,疏灯相对竟何如。乾坤迢递干戈满,烟火萧条里社虚。 报国每惭孙武策,匡时空草贾生书。手持汉节归何日,北望神京万里馀。
guān shè rén chū   shū dēng xiāng duì jìng qián kūn tiáo gān mǎn   yān huǒ xiāo tiáo shè
bào guó měi cán sūn   kuāng shí kōng cǎo jiǎ shēng shū shǒu chí hàn jié guī   běi wàng shén jīng wàn