夜(一作秋夜客舍)

唐代 杜甫
露下天高秋水清,空山独夜旅魂惊。疏灯自照孤帆宿, 新月犹悬双杵鸣。南菊再逢人卧病,北书不至雁无情。 步蟾倚杖看牛斗,银汉遥应接凤城。
xià tiān gāo qiū shuǐ qīng   kōng shān hún jīng shū dēng zhào fān 宿  
xīn yuè yóu xuán shuāng chǔ míng nán zài féng rén bìng   běi shū zhì yàn qíng
chán zhàng kàn niú dòu   yín hàn yáo yìng jiē fèng chéng