夜吟

唐代 李咸用
白兔轮当午,儒家业敢慵。竹轩吟未已,锦帐梦应重。 落笔思成虎,悬梭待化龙。景清神自爽,风递远楼钟。
bái lún dāng   jiā gǎn yōng zhú xuān yín wèi   jǐn zhàng mèng yīng zhòng
luò chéng   xuán suō dài huà lóng jǐng qīng shén shuǎng   fēng yuǎn lóu zhōng