野意

宋代 陆游
久忝明恩返故乡,全家衣食出耕桑。 诗才适意宁求好?醉即成眠不暇狂。 小雨荷鉏分药品,乍凉扶杖看优场。 此身已作农夫死,却媿时贤独未忘。
jiǔ tiǎn míng ēn fǎn xiāng   quán jiā shí chū gēng sāng
shī cái shì níng qiú hǎo   zuì chéng mián xiá kuáng
xiǎo chú fēn yào pǐn   zhà liáng zhàng kàn yōu chǎng
shēn zuò nóng   què kuì 媿 shí xián wèi wàng