野意

宋代 陆游
小东门外曳筇枝,白葛乌纱自一奇。 闲客消遥无吏责,茂阴清润胜花时。 茶经每向僧窗读,菰米仍於野艇炊。 便觉眼边归路近,镜湖禹庙见参差。
xiǎo dōng mén wài qióng zhī   bái shā
xián xiāo yáo   mào yīn qīng rùn shèng huā shí
chá jīng měi xiàng sēng chuāng   réng tǐng chuī
biàn 便 jué yǎn biān guī jìn   jìng miào jiàn cēn