夜意

宋代 陆游
浮云扫尽天如水,十里疏钟到野堂。 窗纸月明人不睡,屋茅霜冷夜初长。 归休固已师沮溺,承学犹能陋汉唐。 安得子孙常念此,不妨世世业耕桑。
yún sǎo jǐn tiān shuǐ   shí shū zhōng dào táng
chuāng zhǐ yuè míng rén shuì   máo shuāng lěng chū zhǎng
guī xiū shī   chéng xué yóu néng lòu hàn táng
ān sūn cháng niàn   fáng shì shì gēng sāng