夜意

宋代 陆游
瘴地晨霜薄,郊墟暮雨昏。 啼螿如有恨,微火解相温。 末路真无策,孤忠敢自言。 轮囷肝胆在,白首倚乾坤。
zhàng chén shuāng báo   jiāo hūn  
jiāng yǒu hèn   wēi huǒ jiě xiāng wēn  
zhēn   zhōng gǎn yán  
lún qūn gān dǎn zài   bái shǒu qián kūn