夜宴孝夫宅

明代 康海
忆昔正统天顺间,渭南薛丈同先子。关内通称夫子名,二老实为天下士。 以此通家数十年,善行嘉言时在耳。后嗣全如兄弟亲,前修自笃谦恭礼。 往岁逢君巴蜀归,厚意遥遥还若此。愧我疏慵未敢当,闻君谈论心私喜。 盛世自宜英迈人,迂儒岂识经纶理。萧望难居侍从官,贾生肯与绛灌比。 司马逍遥忽见疑,谁知中道生萋斐。治郡无能返异才,看花尚切群公齿。 丘壑徒深社稷忧,庙堂独忍乾坤否。春暮閒游少华峰,逢迎幸辱贤乔梓。 握手那知感慨生,酣歌不觉希声起。君臣之义君莫忘,还期三月下和阳。 用舍自为大臣事,显晦岂为吾道妨。君不见昆崙黄河天上来,银涛雪浪如山摧。 不遗涓滴尽入海,谁谓海门开不开。
zhèng tǒng tiān shùn jiān   wèi nán xuē zhàng tóng xiān guān nèi tōng chēng míng èr   lǎo shi wèi tiān xià shì    
tōng jiā shù shí nián   shàn xíng jiā yán shí zài ěr hòu quán xiōng qīn qián   xiū qiān gōng    
wǎng suì féng jūn shǔ guī   hòu yáo yáo hái ruò kuì shū yōng wèi gǎn dāng wén   jūn tán lùn xīn    
shèng shì yīng mài rén   shí jīng lún xiāo wàng nán shì cóng guān jiǎ   shēng kěn jiàng guàn    
xiāo yáo jiàn   shéi zhī zhōng dào shēng fěi zhì jùn néng fǎn cái kàn   huā shàng qiè qún gōng chǐ   齿  
qiū shēn shè yōu   miào táng rěn qián kūn fǒu chūn xián yóu shǎo huá fēng féng   yíng xìng xián qiáo    
shǒu zhī gǎn kǎi shēng   hān jué shēng jūn chén zhī jūn wàng hái   sān yuè xià yáng    
yòng shè wèi chén shì   xiǎn huì wèi dào fáng jūn jiàn kūn lún huáng tiān shàng lái yín   tāo xuě làng shān cuī    
juān jǐn hǎi   shuí wèi hǎi mén kāi kāi