野鸭

唐代 齐己
野鸭殊家鸭,离群忽远飞。长生缘甚瘦,近死为伤肥。 江海游空阔,池塘啄细微。红兰白蘋渚,春暖刷毛衣。
shū jiā   qún yuǎn fēi cháng shēng yuán shén shòu   jìn wèi shāng féi
jiāng hǎi yóu kōng kuò   chí táng zhuó wēi hóng lán bái píng zhǔ   chūn nuǎn shuā máo