谒璿上人(并序)

唐代 王维
〔上人外人内天。不定不乱。舍法而渊泊。无心而云动。 色空无碍。不物物也。默语无际。不言言也。故吾徒得 神交焉。玄关大启。德海群泳。时雨既降。春物具美。 序于诗者。人百其言。〕 少年不足言。 识道年已长。 事往安可悔。 余生幸能养。 誓从断臂(一作荤)血。 不复婴世网。 浮名寄缨佩。 空性无羁鞅。 夙承(一作从)大导师。 焚香此瞻仰。 颓然居一室。 覆载纷万象。 高柳早莺啼。 长廊春雨响。 床下阮家屐。 窗前筇竹杖。 方将见身云。 陋彼示天壤。 一心再法要。 愿以无生奖。
shàng rén wài rén nèi tiān dìng luàn shě ér yuān xīn ér yún dòng
kōng ài yán yán
shén jiāo yān xuán guān hǎi qún yǒng shí jiàng chūn měi
shī zhě rén bǎi yán 。〕  
shào nián yán
shí dào nián zhǎng
shì wǎng ān huǐ
shēng xìng néng yǎng
shì cóng duàn   zuò hūn   xuè
yīng shì wǎng
míng yīng pèi
kōng xìng yāng
chéng   zuò cóng   dǎo shī
fén xiāng zhān yǎng
tuí rán shì
zǎi fēn wàn xiàng
gāo liǔ zǎo yīng
cháng láng chūn xiǎng
chuáng xià ruǎn jiā
chuāng qián qióng zhú zhàng
fāng jiāng jiàn shēn yún
lòu shì tiān rǎng
xīn zài yào
yuàn shēng jiǎng