野兴三首 其二
落日满秋野,独步登平丘。山经夜来雨,寒泉出溪流。
缅怀古时人,开荒广良畴。深山寡人力,劳此千岁谋。
去者水长逝,存者纤云浮。往来但瞬息,百虑徒煎忧。
不如饮美酒,坐啸空岩幽。
luò
落
rì
日
mǎn
满
qiū
秋
yě
野
,
dú
独
bù
步
dēng
登
píng
平
qiū
丘
shān
。
jīng
山
yè
经
lái
夜
yǔ
来
hán
雨
,
quán
寒
chū
泉
xī
出
liú
溪
流
。
miǎn
缅
huái
怀
gǔ
古
shí
时
rén
人
,
kāi
开
huāng
荒
guǎng
广
liáng
良
chóu
畴
shēn
。
shān
深
guǎ
山
rén
寡
lì
人
láo
力
,
cǐ
劳
qiān
此
suì
千
móu
岁
谋
。
qù
去
zhě
者
shuǐ
水
cháng
长
shì
逝
,
cún
存
zhě
者
xiān
纤
yún
云
fú
浮
wǎng
。
lái
往
dàn
来
shùn
但
xī
瞬
bǎi
息
,
lǜ
百
tú
虑
jiān
徒
yōu
煎
忧
。
bù
不
rú
如
yǐn
饮
měi
美
jiǔ
酒
,
zuò
坐
xiào
啸
kōng
空
yán
岩
yōu
幽
。