野行偶见红树怅然有感呈石末公

明代 刘基
红树伤心夕照前,漫山映水为谁妍。树当摇落人尤惜,人自忧愁树不怜。 九译未通青鸟使,四郊犹涨绿林烟。野夫病足思休息,藉草栖橧拟晏眠。
hóng shù shāng xīn zhào qián   màn shān yìng shuǐ wèi shuí yán shù dāng yáo luò rén yóu   rén yōu chóu shù lián
jiǔ wèi tōng qīng niǎo shǐ 使   jiāo yóu zhàng 绿 lín yān bìng xiū   cǎo zēng yàn mián