夜行船
每觉人间行已怕,那曾知、梦更难者。到天残雁,满原飞叶,做出秋风如剐。
兀立是谁长泣也。向黄昏、老猿惊马。一帧青山,几鸣孤鸟,剩落在、残阳下。
měi
每
jué
觉
rén
人
jiān
间
xíng
行
yǐ
已
pà
怕
,
nà
那
céng
曾
zhī
知
、
、
mèng
梦
gèng
更
nán
难
zhě
者
。
。
dào
到
tiān
天
cán
残
yàn
雁
,
mǎn
满
yuán
原
fēi
飞
yè
叶
,
zuò
做
chū
出
qiū
秋
fēng
风
rú
如
guǎ
剐
。
。
wù
兀
lì
立
shì
是
shuí
谁
zhǎng
长
qì
泣
yě
也
。
。
xiàng
向
huáng
黄
hūn
昏
、
、
lǎo
老
yuán
猿
jīng
惊
mǎ
马
。
。
yī
一
zhēn
帧
qīng
青
shān
山
,
jǐ
几
míng
鸣
gū
孤
niǎo
鸟
,
shèng
剩
luò
落
zài
在
、
、
cán
残
yáng
阳
xià
下
。
。