夜行船

宋代 许棐
一辔东风留不住。离歌断、日斜春暮。多事啼莺,妒情飞燕,一路送人归去。 文君自被琴心误。却惆怅、落花飞絮。锦字机寒,玉炉烟冷,门外乱山无数。
pèi dōng fēng liú zhù duàn xié chūn duō shì yīng   qíng fēi yàn   sòng rén guī
wén jūn bèi qín xīn què chóu chàng luò huā fēi jǐn hán   yān lěng   mén wài luàn shān shù