野兴

宋代 陆游
江湖萧散葛天民,敕放还山一幅巾。 老去饥羸惟恃粥,病来举动每须人。 道穷举世知心少,学进吾儿著语亲。 更有一端差自慰,短檠不作白头新。
jiāng xiāo sàn tiān mín   chì fàng hái shān jīn
lǎo léi wéi shì zhōu   bìng lái dòng měi rén
dào qióng shì zhī xīn shǎo   xué jìn ér zhù qīn
gèng yǒu duān chà wèi   duǎn qíng zuò bái tóu xīn