野兴

宋代 陆游
残水涓涓入野塘,菊花犹放数枝黄。 闷思野步便晴日,病怯冬温喜薄霜。 汤饼煮成新兔美,脍齑捣罢绿橙香。 人间富贵知何得?商略山林却味长。
cán shuǐ juān juān táng   huā yóu fàng shù zhī huáng
mèn biàn 便 qíng   bìng qiè dōng wēn báo shuāng
tāng bǐng zhǔ chéng xīn měi   kuài dǎo 绿 chéng xiāng
rén jiān guì zhī de   shāng lüè shān lín què wèi zhǎng