叶西庐惠冬菊三绝 其二

宋代 王柏
霜天无物不彫残,忽见青蕤羽葆攒。欲制颓龄须耐冷,一阳定有落英餐。
shuāng tiān diāo cán   jiàn qīng ruí bǎo zǎn zhì tuí líng nài lěng   yáng dìng yǒu luò yīng cān