夜携贾十五过巨源作

宋代 刘攽
鄙夫开年便四十,白发垂颐眼眵涩。不甘老态日见侵,自计多忧诸病集。 待诏侏儒饱欲死,囊空有时都绝粒。丈夫立气须激昂,岂能中夜牛衣泣。 朱门贵人那易见,后生美仕尤难挹。敝裘败屦欲安往,蹭蹬通衢还独立。 贾侯游从久不厌,孙君风谊今相入。由来大瓠矜濩落,尚喜灵珀勤收拾。 暮通水火并邻居,巷无牛羊时屡及。泛爱已许金石坚,觉我衰迟情汲汲。 清霜著屋万瓦明,白月当空北风急。排门上堂童孺欢,青灯照书简编缉。 纵谈自尔外形骸,虚舟不值呼张翕。赤桐烧酒倾玉杯,念君屡空此遄给。 葡萄紫熟梨甘津,寒菹盈盘更啜汁。酒肠虽狭底能足,邂逅欢娱论串习。 百牢九鼎亦尽空,金带玉符谁等级。三更还家灯火断,浩气凝虚荣都邑。 斗杓落北草木死,层冰凝水鱼龙蛰。何时春雷起霖雨,宿云温媚天衢湿。
kāi nián biàn 便 shí   bái chuí yǎn chī gān lǎo tài jiàn qīn   duō yōu zhū bìng    
dài zhào zhū bǎo   náng kōng yǒu shí dōu jué zhàng áng   néng zhōng niú    
zhū mén guì rén jiàn   hòu shēng měi shì yóu nán qiú bài ān wǎng cèng   dèng tōng hái    
jiǎ hóu yóu cóng jiǔ yàn   sūn jūn fēng jīn xiāng yóu lái jīn huò luò shàng   líng qín shōu shí    
tōng shuǐ huǒ bìng lín   xiàng niú yáng shí fàn ài jīn shí jiān jué   shuāi chí qíng    
qīng shuāng zhù wàn míng   bái yuè dāng kōng běi fēng pái mén shàng táng tóng huān qīng   dēng zhào shū jiǎn biān    
zòng tán ěr wài xíng hái   zhōu zhí zhāng chì tóng shāo jiǔ qīng bēi niàn   jūn kōng chuán gěi    
tao shú gān jīn   hán yíng pán gèng chuò zhī jiǔ cháng suī xiá néng xiè   hòu huān lùn chuàn    
bǎi láo jiǔ dǐng jǐn kōng   jīn dài shuí děng sān gēng huán jiā dēng huǒ duàn hào   níng róng    
dòu sháo luò běi cǎo   céng bīng níng shuǐ lóng zhé shí chūn léi lín   yún 宿 wēn mèi tiān shī   湿