夜闲

唐代 元稹
感极都无梦,魂销转易惊。风帘半钩落,秋月满床明。 怅望临阶坐,沉吟绕树行。孤琴在幽匣,时迸断弦声。
gǎn dōu mèng   hún xiāo zhuǎn jīng fēng lián bàn gōu luò   qiū yuè mǎn chuáng míng
chàng wàng lín jiē zuò   chén yín rào shù xíng qín zài yōu xiá   shí bèng duàn xián shēng