夜闻松声有感

宋代 陆游
清晨放船落星石,大风吹颿如箭激,回头已失庐山云,却上吴城观落日。 夜深龙归擘祠门,入木数寸留爪痕。 明朝就视心尚栗,腥风卷地雷霆奔。 归船买酒持自慰,性命平生惊屡戏。 固知神怒有定时,波纹蹙作鱼鳞细。 如今衰病卧林垧,霜覆茆檐月满庭。 松声惊破三更梦,犹作当时风浪听。
qīng chén fàng chuán luò xīng shí   fēng chuī fān jiàn   huí tóu shī shān yún   què shàng chéng guān luò  
shēn lóng guī bāi mén   shù cùn liú zhǎo hén  
míng cháo jiù shì xīn shàng   xīng fēng juǎn léi tíng bēn  
guī chuán mǎi jiǔ chí wèi   xìng mìng píng shēng jīng  
zhī shén yǒu dìng shí   wén zuò lín  
jīn shuāi bìng lín shǎng   shuāng máo yán yuè mǎn tíng  
sōng shēng jīng sān gēng mèng   yóu zuò dāng shí fēng làng tīng