夜闻姑恶

宋代 陆游
湖桥东西斜月明,高城漏鼓传三更。 钓船夜过掠沙际,蒲苇萧萧姑恶声。 湖桥南北烟雨昏,两岸人家早闭门。 不知姑恶何所恨,时时一声能断魂。 天地大矣汝至微,沧波本自无危机;秋菰有米亦可饱,哀哀如此将安归?
qiáo dōng 西 xié yuè míng   gāo chéng lòu chuán sān gēng
diào chuán guò lüè shā   wěi xiāo xiāo è shēng
qiáo nán běi yān hūn   liǎng àn rén jiā zǎo mén
zhī è suǒ hèn   shí shí shēng néng duàn hún
tiān zhì wēi   cāng běn wēi   qiū yǒu bǎo   āi āi jiāng ān guī