夜闻埭东卖酒鼓声哗甚

宋代 陆游
乌桕森疏照溪赤,寒鸦翩翻蔽天黑。鲜鲈出网重兼斤,新蟹登盘大盈尺。 年年此际清霜夜,饭罢读书声满舍。岂惟父子讲家学,亦有朋侪结经社。 谁令屠沽聚里中,鼓声终夜聒老翁。呜呼安得寐无聪,不但杜老左耳聋。
jiù sēn shū zhào chì   hán piān fān tiān hēi xiān chū wǎng zhòng jiān jīn xīn   xiè dēng pán yíng chǐ    
nián nián qīng shuāng   fàn shū shēng mǎn shě wéi jiǎng jiā xué   yǒu péng chái jié jīng shè    
shuí lìng zhōng   shēng zhōng guā lǎo wēng ān mèi cōng   dàn lǎo zuǒ ěr lóng