夜闻苍鹤唳

宋代 孔平仲
为鹤不能白,安用苍其形。厥顶又不朱,无乃盗虚名。 雌雄守枯木,绝意冲太清。夜号如婴儿,聒我梦寐惊。 日欲火其巢,念汝雏方生。亟宜罢吻噪,报我存养情。
wèi néng bái   ān yòng cāng xíng jué dǐng yòu zhū   nǎi dào míng    
xióng shǒu   jué chōng tài qīng hào yīng ér guā   mèng mèi jīng    
huǒ cháo   niàn chú fāng shēng wěn zào bào   cún yǎng qíng