野望二首

唐代 羊士谔
萋萋麦陇杏花风,好是行春野望中。 日暮不辞停五马,鸳鸯飞去绿江空。 忘怀不使海鸥疑,水映桃花酒满卮。 亭上一声歌白苎,野人归棹亦行迟。
mài lǒng xìng huā fēng   hǎo shì xíng chūn wàng zhōng
tíng   yuān yāng fēi 绿 jiāng kōng
wàng huái 怀 shǐ 使 hǎi ōu   shuǐ yìng táo huā jiǔ mǎn zhī
tíng shàng shēng bái zhù   rén guī zhào xíng chí