野望

宋代 陈良贵
花光浓艳鸟声娇,野水平田透小桥。云散天边千丈碧,雨晴江上数峰遥。 閒从门径多栽柳,静向山林学弃瓢。节序催人春又去,绿添芳草转无聊。
huā guāng nóng yàn niǎo shēng jiāo   shuǐ píng tián tòu xiǎo qiáo yún sàn tiān biān qiān zhàng   qíng jiāng shàng shù fēng yáo
xián cóng mén jìng duō zāi liǔ   jìng xiàng shān lín xué piáo jié cuī rén chūn yòu   绿 tiān fāng cǎo zhuǎn liáo