野望

宋代 陈师道
霜叶红於染,吹花落更馨。 平江行诘曲,小径夹葱青。 度鸟开愁眼,遥山入画屏。 畏人惟可饮,从俗郤须醒。
shuāng hóng rǎn   chuī huā luò gèng xīn  
píng jiāng xíng jié   xiǎo jìng jiā cōng qīng  
niǎo kāi chóu yǎn   yáo shān huà píng  
wèi rén wéi yǐn   cóng xǐng