野望

元代 范梈
思远卑栖地,凭高独望辰。峡云低度晚,野水净含春。 语鹤关梁迥,归鸿岁月新。不堪回首处,横笛倍伤神。
yuǎn bēi   píng gāo wàng chén xiá yún wǎn   shuǐ jìng hán chūn
guān liáng jiǒng   guī hóng 鸿 suì yuè xīn kān huí shǒu chù   héng bèi shāng shén