野外行

唐代 于逖
老病无乐事,岁秋悲更长。穷郊日萧索,生意已苍黄。 小弟发亦白,两男俱不强。有才且未达,况我非贤良。 幸以朽钝姿,野外老风霜。寒鸦噪晚景,乔木思故乡。 魏人宅蓬池,结网伫鳣鲂。水清鱼不来,岁暮空彷徨。
lǎo bìng shì   suì qiū bēi gèng zhǎng qióng jiāo xiāo suǒ   shēng cāng huáng
xiǎo bái   liǎng nán jiāng yǒu cái qiě wèi   kuàng fēi xián liáng
xìng xiǔ dùn 姿   wài lǎo fēng shuāng hán zào wǎn jǐng   qiáo xiāng
wèi rén zhái péng chí   jié wǎng zhù zhān fáng shuǐ qīng lái   suì kōng páng huáng